Bình Tà vi tiểu thuyết – 01


Nguồn: daomubijitongren

Edit: Jan

***

1.

 

“Tiểu tam gia!” Phan Tử hét lớn,

 

“Nhanh! Hô hấp nhân tạo, mau!”

 

A Trứ vừa muốn phi thân xông lên, kết quả bị một người mặc toàn đồ đen đẩy ra bên cạnh giành trước. Thì ra là Tiểu ca sớm đã đến bên Ngô Tà, cúi đầu môi chạm môi “hô hấp nhân tạo” cho cậu.

 

*một lúc lâu lâu lâu lâu sau*

 

Phan Tử: “ Tiểu ca con mẹ nó thật là gắng sức quá! Đã lâu như vậy rồi vẫn còn hô hấp nhân tạo…”

 

 

Bàn Tử quay đầu nhíu mắt nhìn Phan Tử, nói: “Nhưng mà tiểu Ngô không phải đã tỉnh lại rồi sao….”

 

 

 

 

 

2.

 

Bình Tà một đêm không về, sáng sớm hôm sau đồng thời xuất hiện, Thiên Chân ngượng ngùng mà nhìn Tiểu ca, nói “Tiểu ca, hiện tại anh đã là người của tôi rồi, anh yên tâm, tôi sẽ chịu trách nhiệm!”

 

Mọi người đều kinh ngạc O.O chỉ thấy Tiểu ca bình tĩnh đưa tay xoa xoa thắt lưng Thiên Chân…

 

“Bỏ tay ra, ai ui cái thắt lưng đáng thương của tôi, hôm qua bị anh lăn đi lăn lại” mọi người im lặng, nhưng ai cũng đã tỉnh ngộ.

 

Sở dĩ nói, không nên coi thường Tiểu ca  không biết nói chuyện, có một số việc hiển nhiên rất rõ ràng~

 

 

 

 

 

3.

 

“Bàn Tử…Nếu như….Tiểu ca quay về, nói với hắn ta…ông đây không yêu hắn…Không muốn chờ đợi hắn nữa….” Ngô Tà chỉ còn chút sức lực, trong đầu hỗn độn chồng chất lên nhau chỉ có hình ảnh một nam nhân với hình xăm kỳ lân trên vai, từng lớp từng lớp hợp thành một người….

 

“Bàn Tử, nói với Thiên Chân, tôi lại mất tích…” Nhiều năm trước, Tiểu ca cười nhàn nhạt, ánh mắt càng ngày càng tối lại.

 

 

 

 

 

4.

 

Ngô Tà về sau sống một cuộc sống vô vị, thường mang bút ký của mình ra đọc lại, thỉnh thoảng đi dạo phố, thấy bóng hình quen thuộc nào đó lại sửng sốt…rồi lại thất vọng, về nhà, mở bút ký ra một lần nữa, rồi lại cất đi. Ngô Tà suốt đời, không kết hôn cũng không con cái.

 

“Kẻ ngốc chấp nhận sống trong hồi ức cả đời, chỉ vì một người mãi mãi không bao giờ trở về.”

 

 

 

 

 

5.

 

Sau hai mươi năm Trương Khởi Linh đột nhiên biến mất, Ngô Tà gặp lại anh trên đường. Người thanh niên tóc đen vội vã đi lướt qua cậu.

 

Ngô Tà muốn đuổi theo, nhưng tay vẫn đang nắm tay con gái. Có bé hỏi ai vậy, Ngô Tà trả lời, là bạn.

 

“Có phải người đó rất quan trọng không?”

 

Ngô Tà ngồi xuống nhéo má con gái “Phải, chỉ là, đã không thể nữa rồi.”

 

Cũng đã không thể tìm được nữa.

 

 

 

 

 

6.

 

Thực sự một đời người, ngay cả trong mơ cũng không nghĩ rằng nó sẽ trôi nhanh như vậy.

 

Nói nói , cười cười, bao nhiêu lâu rồi, quá khứ?

 

Chỉ là Bàn tử bây giờ đã già, Trương Khởi Linh đã biến mất như chưa từng tồn tại, Ngô Tà vẫn một mình cô đơn. Dùng suốt cuộc đời còn lại để hỏi một câu, có đáng giá hay không?

 

Đáp án là “Gặp phải cái tên Muộn Du Bình kia, Ngô Tà tuyệt đối không hối hận”. Đó chính là câu trả lời cuối cùng.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Categories: Bình Tà, Edit, Đam mỹ, Đạo mộ bút ký, Đoản Văn, đồng nhân | 3 phản hồi

Điều hướng bài viết

3 thoughts on “Bình Tà vi tiểu thuyết – 01

  1. Pingback: Bình Tà Vi Tiểu Thuyết | ♥Thủy Tinh Các♥

  2. wa, thật dễ thương

  3. Phạm Hải Kỳ Nhi

    #1: dt hết xảy
    từ cái #2 trở đi buồn wá nàng ơi. hjhj thanks nàng đã edit nha^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: