Monthly Archives: Tháng Ba 2013

[KY] Qua mùa đông – Hạ

Qua mùa đông

Hạ

Edit: Jan

——————————-

“Ù!” Phác Xán Liệt diện vô biểu tình đẩy bài.

Ngô Diệc Phàm “…”

“Kiểu này ta thắng chắc rồi!” Lộc Hàm ngửa mặt lên trần nhà cười hớ hớ.

“Ù” Thế Huân diên vô biểu tình dùng ngón tay đẩy ngã bài.

Lộc Hàm “…”

Thừa dịp Xà huynh Cạp đệ chui vào WC, Ngô Diệc Phàm cùng Lộc Hàm nhanh chóng chúi vào bàn “chiến sự” : “Hai người họ có ăn gian không vậy?”

“Không thể.”

“Tại sao lại có thể may mắn như thế?!!”

“Thua bao nhiêu rồi?”

“…Còn có 50…”

“Tôi còn có 65…”

Cuối cùng hai người thở dài nhìn lên trần nhà ai oán kêu: “ Xà Cạp mỹ nhân !!”

“Hay là không chơi mạt chượt nữa, đôi ta lúc nào cũng thua.”

“Nhưng Huân Huân nhà tôi nhìn thế nhưng lúc nào cũng phải vui đấy.”

“Còn Xán Liệt thì lúc nào cũng phải…” lờ a mờ …

Ngô Diệc Phàm phát hiện mình suýt nữa cũng gọi Xán Liệt là “nhà” rồi…

“Lúc nào cũng phải gì?” Lộc Hàm nheo mắt cười gian hỏi.

“Một vừa hai phải thôi csi hồ lô kia.” Ngô Diệc Phàm trừng mắt.

“Đồ chết dẫm!!! Ngươi mới là hồ lô! Cả nhà ngươi mới là hồ lô! Lão tử đây rõ ràng là người ! Là người ngươi có hiểu không!!” Lộc Hàm giơ vuốt gào lên.

“Rồi rồi! Tí nữa cậu đưa Thế Huân ra ngoài nghịch tuyết đi.”

“Còn Xán Liệt?”

“Hả, cậu ấy sợ lạnh, bình thường đều nói muốn ngủ, nói là ngủ đông. Aigo~~”

“Ngủ là rất tốt~ Cái mặt than nhà cậu không phải thích nhất là như thế sao… Hắc hắc hắc.”

“Tiểu tử kia cậu cười thế là có ý gì hả? Ngủ đông, là ngủ đông đấy, phải ở trong trạng thái yên tĩnh, mà cậu nghĩ Xán liệt yên tĩnh là tốt sao!” Ngô Diệc Phàm mặt nhăn như cái giẻ.

“Vậy nên mấy ngày nay cứ đến tối là cậu không cho Xán Liệt ngủ chứ gì” Lộc Hàm nhìn khinh bỉ.

Tiếp tục đọc

Advertisements
Categories: Edit, KrisYeol, PhàmLiệt, Đam mỹ, Đoản Văn | 2 phản hồi

Love song #end

[Hách Hải] Lovesong

#end

Edit: Jan

—-

# end

 

Show diễn rất thành công.

 

Đông Hải ngồi ở một góc tối, tuy không nhìn thấy, nhưng tiếng la hét xung quanh chứng minh cho cậu biết anh giờ đây xuất sắc đến mức nào.

 

Đông Hải cầm lấy tay Hy Triệt lắc lắc: “Anh, Hách Tể có gầy không?”

 

“Không, nhìn rất được, rất có tinh thần.”

 

Đông hải gật đầu, cười: “Vậy là tốt rồi.”

 

Bài hát cuối cùng, cả sân khấu tối đen, chỉ có một ngọn đèn đi theo Lý Hách Tể.

 

Lý Hách Tể đứng ở giữa sân khấu, giọng nói ôn nhu chỉ có duy nhất trên thế giới này, nói: “Mấy năm qua, tôi đã một mực chờ một người.”

 

Tất cả các fan đều yên lặng, như muốn thấu hiểu nội tâm của chàng trai đá quý.

 

Đông Hải gấp gáp kéo tay Hy Triệt :”Anh, chúng ta về thôi.”

 

Kim Hy triệt hất tay Đông hải: “Đông Hải, đừng cho rằng anh không dậy nổi em.”

 

Giọng nói Hách Tể chậm rãi truyền đến: “Chúng tôi đã từng rất hạnh phúc, tôi yêu người ấy, người ấy yêu tôi, đã cùng thề non hẹn biển sẽ ở bên nhau cho đến chân trời góc bể…Thế nhưng, người ấy đã bỏ đi. Tôi, đã từng cho rằng người ấy sẽ trở về…Có thể là tôi đã sai rồi, người ấy chắc rằng không hề yêu tôi.”

 

Đông hải nắm tay chặt đến nỗi móng tay cắm vào da thịt tưởng như bật máu.

 

“Lúc người đó đi, tôi còn chưa kịp đưa quà sinh nhật, còn chưa kịp mua thứ mà người ấy thích nhất…đã đi rồi.”

 

“Hôm nay, tôi xn hát bài hát này, là bài hát do chính tôi sáng tác, lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng.”

 

“Lý Đông Hải, anh muốn quên em.”

 

Anh yêu em.

 

Bài hát rất nhẹ nhàng.

 

Nhưng Đông Hải chỉ nhớ duy nhất có một câu hát:

 

Anh yêu em.

 

Anh rất yêu em.

 

Anh yêu, rất yêu.

 

Anh yêu em.

 

Mắt như nhòa đi….

 

Tất cả, có đúng hay không.

 

Đông Hải hấp hấp mũi, kéo tay Hy Tiệt: “Anh, lý Hách Tể không đúng là có tài mà, hát rất hay nha.”

 

“Được rồi anh, chúng ta đi thôi.”

 

“Ừ.”

 

Ngay khi Đông Hải sắp ra khỏi cửa, giọng nói Lý Hách Tể một lần nữa truyền đến.

 

“Tầm hơn một tháng nữa, tôi sẽ cùng vị hôn thê của tôi kết hôn, mọi người hãy ủng hộ.”

 

Cảm giác bi thương tích tụ trong cơ thể như vỡ òa, bao quanh Đông Hải. Đông Hải sửng sốt một chút, không quay đầu lại, rời đi.

 

Lý Hách Tể, thấy không, hình như, đến cuối cùng, em vẫn yêu anh nhiều hơn.

 

***END***

Categories: Hách Hải, Đoản Văn | %(count) bình luận

Love song #6

[Hách Hải] Lovesong

#6

Edit: Jan

—-

#6

 

“Lý Hách tể, em hối hận vì không sớm rời bỏ anh.”

 

“Đông Hải, hôm nay trờ đẹp quá, mau ra ngoài phơi nắng phơi nắng đi!”

 

“Được~”

 

Nắng thật đẹp, tia nắng ấm áp như len vào cơ thể.

 

Hôm nay là sinh nhật anh.

 

Rất muốn gọi điện cho anh, cuối cùng đành nhịn xuống.

 

Đã cố gắng kiên trì hai năm rồi, không thể từ bỏ dễ dàng như vậy được.

 

Chiếc nhẫn chứng minh cho tình yêu của chúng ta, em không dám mang theo.

 

Vì em sợ nhìn vật sẽ nhớ người.

 

Sau một thời gian hoảng loạn, về sau cuộc sống cũng trở nên yên ổn lạ thường.

 

Hy Triệt ca và Hàn Canh ca cũng đã rời sân khấu, về nhà mở một tiệm bánh nhỏ.

 

Thỉnh thoảng cũng hỏi Hy Triệt ca một chút chuyện của anh ở Hàn Quốc.

 

Được biết năm nay anh là ca sĩ tốt nhất, thật tốt.

 

Hách Tể anh có thấy không, chỉ cần không có em, tài năng của anh mới thật sự tỏa sáng.

 

Một năm trước, trong một lần biểu diễn không cẩn thận bị lửa phun vào mắt. Lúc đó không nghĩ ngợi nhiều, về nhà mệt qúa nên cứ thế ngủ luôn.

 

Ngày hôm sau mở mắt chỉ thấy một mảng đen kịt.

 

Tiếp thuc huyện này cũng không khó khăn lắm, thậm chí còn không bằng cảm giác hôm rời xa anh.

 

Kỳ thực đã muốn rời bỏ cái chốn hào nhoáng vô vị này rồi, giờ thì càng có lý do.

 

Đôi mắt này, là vì anh mà bừng sáng, không nhìn thấy anh, thì có mắt hay không cũng vô dụng cả thôi.

 

Xin Hy Triệt ca và Hàn Canh ca chặn hết tất cả tin tức ở Trung Quốc.

 

Lý Hách tể, em chỉ muốn anh sống tốt.

 

“Đông Hải, Hách tể bắt đầu show biểu diễn solo đầu tiên rồi, không muốn về xem sao?”

 

“Anh, em còn tư cách để về sao?”

 

“Hai đứa không quá xa lạ đến mắc này đâu. Chí ít cũng là bạn thân.”

 

“Được rồi, vậy chúng ta trở lại.”

—TBC—

Categories: Hách Hải, Đoản Văn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Love song #5

[Hách Hải] Love song

#5

Edit:Jan

—-

#5

 

“Lý Đông Hải, anh không trách em.”

 

Gần sáng mới ngủ được, chợp mắt chưa được bao lâu, đã bị tiếng diện thoại inh ỏi đánh thức.

 

“Hách Tể! Sao bây giờ em còn đang ngủ!”

 

“Có chuyện gì?”

 

“Đông Hải đi Trung Quốc rồi!”

 

Lặng đi một lúc lâu, cuối cùng cúp điện thoại.

 

Anh không muốn nhìn hình bó em ra đi, cũng không muốn hỏi vì sao em lại đi.

 

Em rất cứng đầu, lại ngang bướng, kiêu ngạo.

 

Anh có thể làm gì ngoài gìn giữ nơi có những hạnh phúc của chúng ta.

 

Anh sẽ không đi, dù chết cũng không đi.

 

Sợ một ngày Tiểu Hải sẽ không tìm được đường trở về.

 

Lý Đông Hải em quả thực quá nhẫn tâm.

 

Hai năm rồi…

 

Ngày 18/7 hàng năm anh vẫn tự mình tổ chức kỷ niệm cho hai chúng ta đấy

 

Trong lòng lúc nào cũng chua xót, cũng tràn ngập đau khổ, em có biết không?

 

Anh là một người hay khóc.

 

Một cú điện thoại, một dòng tin nhắn lại khó thế sao?

 

Anh biết em muốn làm anh quên em, nhưng anh không thể.

 

Quên em, cũng có nghĩa anh tự quên chính mình.

 

Đông Hải, anh không thể truyền sức mạnh cho em, không thể ôm hết đau khổ của em được.

 

Điều duy nhất anh làm được, là đợi.

 

Lý Đông Hải, Lý Hách Tể đang đợi em.

—TBC—

Categories: Hách Hải, Đoản Văn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Love song #4

[Hách Hải] Love song

#4

Edit:Jan

——-

#4

 

“Xin anh đấy, hãy tha cho tôi đi.”

 

Lý Hách Tể anh có ngu không vậy.

 

Nhìn thấy em ở trong lòng Khuê Hiền mà không dám làm gì sao.

 

Anh tưởng làm như thế là vĩ đại chắc?

 

Anh tưởng em không biết những tin nhắn nhục mạ anh ở radio, những tin nhắn chửi anh thậm tệ trong điện thoại sao.

 

Anh có biết…

 

Mỗi tối anh đến radio, em đều lén theo sau.

 

Đứng ở một góc anh không nhìn thấy được , nhìn anh mệt mỏi nhưng vẫn phải tỏ ra vui vẻ.

 

Nhìn anh mệt mỏi đến cô đơn.

 

Lý Hách Tể, em rất muốn lao ra ôm anh.

 

Rõ ràng ở gần như thế, nhưng lại không thể, anh cũng không nhìn thấy em.

 

Cho dù em có cố gắng thế nào nhìn thẳng anh, một giây anh cũng không quay lại.

 

Sự ôn nhu, tươi cười của anh cũng không quay về phía em.

 

Chúng ta, không thể quay lại được nữa rồi.

 

Có rất nhiều nữ nghệ sĩ xin anh số điện thoại, anh cũng dùng mọi cách để từ chối.

 

Lý Hách tể, anh như thế để làm gì chứ.

 

Anh biết em không thể cho anh gì mà.

 

Một chút cũng không thể.

 

Chỉ cần anh buông tay thôi.

 

Anh biết em là một người vô cùng tầm thường rồi đúng không.

 

Từng có được một viên đá quý là anh, em đã mãn nguyện lắm rồi, là may mắn lớn nhất của em rồi.

 

Em không có cái quyền lớn đến nỗi có thể làm hỏng cả nửa cuộc đời còn lại của anh.

 

Lý Hách Tể, chỉ cần anh  đồng ý chia tay, em vẫn còn một chút may mắn.

 

Có thể đứng ở nơi gần nhất để nhìn anh.

 

Nhìn anh hạnh phúc.

 

Nhưng tại sao anh lại ngu ngốc đến thế.

 

Mau ép em rời khỏi đi chứ.

 

Ngu ngốc…Sau khi em đi…Đừng khóc.

—TBC—

Categories: Hách Hải, Đoản Văn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Quà của mình <33333333
Yêu bạn Buuuuuuuuuuuuuu
NgưuXán NgưuXán NgưuXán

Categories: Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[KY] Trường kỳ kháng chiến – Part2

Trường kỳ kháng chiến

Tác giả: 啊Yo仔

Edit: Jan

Part2

***

#

 

Lộc Hàm nhìn kỳ thị Ngô Diệc Phàm công tử đang ngắm cái bàn đến phát ngốc, trên miệng dính mấy hột cơm, trong tay bát cơm vẫn đang đầy.

 

Lộc Hàm dùng sức vỗ đánh bốp một cái vào lưng Diệc Phàm “Aigo Aigo, mới đầu năm mà đã buồn rồi là sao hả. Công tử, cậu có tâm sự thì nói ra đây cho anh em chia sẻ với nào, đừng hành hạ bát cơm vô tội chứ~”

 

“Hả?” Ngô Diệc Phàm đang thất thần chợt bừng tỉnh, chuyển tầm nhìn từ nhìn cái bàn đờ ra sang nhìn Lộc Hàm đờ ra, “Lộc Hàm ơi…”

 

Lộc Hàm nhảy đến nắm tay Ngô Diệc Phàm túm vào trước ngực, chớp chớp mắt thân tình “Ai mà bắt nạt được Phàm Phàm của chúng ta vậy? Được Phàm Phàm để ý mà dám bỏ sao? Hay đi bắt về nhé?”

 

Ngô Diệc Phàm bị Lộc Hàm xoay đến tỉnh, ngay lập tức rụt tay lại, quay sang quần chúng đang vây quanh bàn xem kịch hay xua xua đi, “Đi đi, đi đi, mọi người không phải chưa từng thấy Lộc tam gia lên ơn mà, đừng có giả vờ ngạc nhiên như thế chứ.”

 

“Hứ, Ngô Diệc Phàm cậu chẳng đáng yêu gì cả.”

 

“Nói ít thôi, ăn xong rồi đi theo tớ.”

 

Ngô Diệc Phàm kéo Lộc Hàm vào một góc khuất trong trường. Lộc hàm nhìn bốn phía, cười méo cả miệng “Công tử ngài nên tự trọng nha, ban ngày ban mặt thế này, tiểu nhân mặc dù nghèo nhưng không có hèn nha~.”

 

Ngô Diệc Phàm nghiến răng trừng Lộc Hàm “Cậu cũng vậy, đừng bắt tớ phải dùng vũ lực uy hiếp.”

 

Xui xẻo rồi, Lộc Hàm không thể làm gì khác hơn là im re.

 

“Cậu với Thế Huân…” Ngô Diệc Phàm lưỡng lự mở miệng, “Làm sao xác định được tình cảm?”

 

“Hả? Cái gì gọi là xác định tình cảm?”

 

“Thì là….”

 

Nhìn Ngô Diệc Phàm không biết nói thế nào, vẻ mặt bối rối đến biến dạng, Lộc Hàm bật cười, “Được rồi được rồi, đừng có làm cái vẻ mặt đau khổ đến chết đấy nữa. Cùng thế Huân ở một chỗ là chuyện đấu tranh tư tưởng mãi mới được đấy, dù sao Thế Huân cũng kém tớ bốn tuổi. Lúc đầu cũng chỉ là đệ đệ, thật lâu sau tớ vẫn chỉ coi Huân Huân là đệ đệ. Nhưng câu biết đấy, cái loại tình cảm này, ngày một ngày hai, thay đổi bất thường lắm. Huống chi cậu ấy lại kiên nhẫn như thế… Ba năm, mặc dù rất do dự, nhưng nhìn Thế Huân đơn độc vẫn không ngừng nỗ lực thì…ý chí sắt đá đến đâu cũng sẽ tan chảy.”

 

Lộc Hàm thở dài “Tớ biết cậu lo lắng điều gì, cậu và Xán Liệt quan hệ vẫn không rõ ràng, cứ thế lừa dối chính mình, nhưng bây giờ Xán liệt lại chủ động phá bỏ quan hệ này, cho nên cậu sợ, cậu mất bình tĩnh, cậu muốn chạy, rồi lại phát hiện bản thân luyến tiếc. Cậu cũng giống tớ lúc trước, không xác định được tình cảm của mình, cũng không dám đối mặt, cho đến khi anh họ Huân Huân đòi giới thiệu đối tượng thì tớ mới chợt nhận ra. Nếu có một ngày bố mẹ bắt tớ đi xem mặt, lấy vợ, lập gia đình, thì đó không phải hạnh phúc, cũng không phải báo hiếu, chỉ là lừa dối chính mình, lừa dối cả bố mẹ cũng như làm hại người con gái kia cả đời không thể hạnh phúc. tớ không muốn chỉ vì mình yếu đuối mà làm hai nhà trở thành bi kịch. Nếu sau này tớ cùng thế Huân chia tay…cũng tốt, thực sự yêu một người con gái cũng tốt, sau này không quan trọng, quan trọng là hiện tại được ở với người mình yêu.”

 

Ngô Diệc Phàm cảm thấy đầu óc hơi loạn, khẽ gật đầu.

 

Lộc Hàm lại nhìn Diệc phàm lắc đầu, nghĩ thầm đúng là trẻ nhỏ khó dạy, không biết có thể nghĩ thông suốt được không, đành chờ vào vận may của tiểu Xán Xán vậy. A di đà phật.

 

“Thí chủ cuổi chiều cậu không phải có tiết sao? Định ở chỗ này thiền đến bao giờ?”

 

“Á! Đi ! Đi!”

 

 

 

 

 

#

 

Lộc Hàm vừa lăn về ký túc xá, còn chưa kịp bò lên giường, cửa đã bị đạp ra suýt long cả bản lề. Trương Nghệ Hưng chạy xồ vào, Lộc Hàm thản nhiên như không “Ngồi vững nha, nhớ phải bình tình, bình tĩnh biết không.”

 

“Lão Trương, hôm nay cậu lại quên uống thuốc à?”

 

Trương Nghệ Hưng không nói lời nào, mở lap bấm bấm, trên màn hình hiện lên trang chủ trang web của trường. Lộc Hàm mở to mắt, chạy đến.

 

[Chuyển sang địa chỉ tiếp theo]

 

AAAAAA Đợi nhiều năm như vậy!!!!! Hôm nay!!! Ngày hôm nay!!! Trời ơi Lộc hàm ta rốt cuộc cũng có thể nhắm mắt rồi!!

 

[hình ảnh]

 

Đệ nhất khả ái thụ của bản giáo muốn phản công!! Thấy bọn họ nắm chặt tay chưa? Thấy chưa? Nhìn! Thấy! Chưa?!

 

[hình ảnh nổi bật]

 

Cái này không phải rất quen mắt sao? Là tư hội thánh địa của bản giáo…

 

[hình ảnh]

*Gào khóc / Cắn răng*

 

[hình ảnh]

 

[hình ảnh]

 

*Tay nhỏ bé lau nước mắt*

 

Ôi bản giáo chủ rốt cục cũng có thể yên lòng tốt nghiệp được rồi.

 

………

 

………

 

“Khụ, hôm nay tớ lên dán thông báo,có người nói…”

 

“Cái gì cơ lão tử mà khả ái cái gì!!! Ai khả ái thụ chứ!!! Đứa nào ra đây nói rõ xem nào!!!! Ông đây nhìn thế nào cũng là cường thụ nhá!! Nếu không thì cũng là nữ vương thụ!!!”

 

Trương Nghệ Hưng nhàn nhã uống miếng nước ăn miếng bánh tiện tay rốt một cốc đưa cho Lộc hàm “Lộc ca, đừng có tức giận vớ vẩn nữa, có tức cũng phải tìm đúng trọng điểm mà tức. Tớ nghĩ cậu nên chuyên tâm tìm cách đối phó với Ngô gia một lớn một nhỏ kia đi.”

 

Lộc Hàm trầm ngâm tính kế một chút, bỗng trong đầu nổ đánh bụp một tiếng, hét lên.

 

“A! Có rồi có rồi! Còn có Phác Xán Liệt!”

 

Tiếng bộp ban nãy trở thành tiếng ầm ầm.

 

Phác Xán Liệt bình thường là một thiếu niên dễ thương hiền lành luôn cười với mọi người, nhưng cứ có chuyện gì dính đến Ngô Diệc Phàm là lại tự động lên lever mấy phầm nham hiểm. Rất không may, Lộc Hàm với Nghệ Hưng đều từng lãnh đủ một hai lần. Vì vậy Lộc Hàm thành công gọi điện trước lừa Ngô Thế Huân dời đi sự chú ý, sau đó chạy đến siêu thị mua quà lấy lòng Phác Xán Liệt.

 

“Xán Liệt à~ hi hi  hi hi hi”

 

“Ồ, không phải là toàn giáo đệ nhất khả ái thụ sao. Đến tìm quả nhân có chuyện gì vậy?” Phác Xán Liệt ngồi trên giường, miệng cười tâm không cười nhìn Lộc Hàm đứng trước cửa.

 

Nhìn nhìn cái gì mà nhìn, mẹ nó bây giờ sinh viên chưa tốt nghiệp không cần đi học sao suốt ngày nằm đến mọc nấm trên giường vậy! Lộc Hàm vẫn giả ha hả cười, đi vào đặt túi đồ ăn lên bàn “Liệt Liệt gần đây thế nào?”

 

“Lộc gia muốn hỏi chuyện tình cảm hay về học tập? Nếu là học tập thì tất cả đều rất tốt, còn vấn đề tình cảm thì phải thỉnh giáo ngài rồi. Thế nào, Lộc gia, tay phải Ngô Thế Huân tay trái Ngô Diệc Phàm cảm giác ra sao?” (sợ quá)

 

“Nói thật thì, có loại cảm giác của người thắng cuộc.”

 

“…” Phác Xán Liệt nghĩ nếu so độ dày da mặt thì không bao giờ cậu thắng được Lộc Hàm.

 

“Này, đừng nói tôi lắm chuyện, cái tên Phàm Phàm ngốc đó hôm nay tôi đã giáo huấn một trận rồi. Chỉ cần cậu….một chút nữa là có thể thành.”

 

Phác Xán Liệt hỏi “Ồ, vậy Lộc gia ngài nghĩ xem tôi nên làm thế nào?”

 

Lộc Hàm nói “Đầu tiên cậu hãy xx sau đó oo rồi lại xx…!”

 

Phác Xán Liệt nghe xong a một tiếng, mặt hơi hơi đỏ “Aigo, người ta không nỡ~”

“Hừ =.=”

 

 

 

 

 

#

 

Sau khi tỏ tình thì Phác Xán Liệt quyết định không liên lạc với Ngô Diệc Phàm, lăn lộn đấu tranh tư tưởng mãi,cũng không phải vì “luyến tiếc”, chỉ là cậu muốn cho anh một khoảng thời gian để suy nghĩ, mặt khác là muốn đánh cược một phen. Hai ngày sau, lúc Ngô Diệc Phàm chủ động gửi tin nhắn không thể ngắn hơn đến, Phác Xán Liệt không kìm được cười ra nước mắt.

 

Nội dung tin nhắn rất đơn giản, Diệc Phàm hỏi có muốn ra ngoài ăn không. Phác Xán Liệt tiếp tục lăn lộn một lúc lâu, mới bấm bấm điện thoại trả lời : Học trưởng, anh với toàn giáo đệ nhất khả ái thụ nhà anh cứ đi ăn đi. Ai chẳng biết trong lòng anh chỉ có người đó mà không có em.

 

Ngô Diệc Phàm nhắn lại: Đệ nhất khả ái thụ là người của đệ nhất phúc hắc công không phải là người của anh, nếu không em dạy anh làm thế nào lôi được người của anh ở trong phòng ra đây đi?

 

Phác Xán Liệt trừng mắt: Cái đồ Lộc Hàm dở hơi kia! Trả lại điện thoại cho Diệc Phàm ngay lập tức!! Cái đồ *$#&$&^$!&abcxyz này!

 

Ngô Diệc Phàm mí mắt giật giật: Còn dám nói thích anh, bây giờ ai là ai cũng không biết?

 

Phác Xán Liệt: …

 

Cái kiểu trêu hoa ghẹo nguyệt đùa dai của Ngô Diệc Phàm đã trở về rồi…nhìn điên thoại trong tay, Phác Xán Liệt tưởng tượng ra tương lai xán lạn phía trước.

 

Đang ăn, Phác Xán Liệt đột nhiên buông đũa, nói : “Ở bên em, được không?”

 

Ngô Diệc Phàm chỉ trả lời “Ăn mau, đừng nói sang việc khác.”

 

Lúc xem phim, Phác Xán Liệt cũng đột nhiên quay sang, nói : “Ở bên em, được không?”

 

Ngô Diệc Phàm chỉ “Xuỵt”

 

Nửa đêm đang ngủ, Phác Xán Liệt lại đột nhiên tỉnh dậy cầm điện thoại nhắn tin “Ở bên em, được không?”

 

Ngô Diệc Phàm chỉ nhắn lại “Ngủ ngon, ngủ sớm đi đừng thức khuya có hại.”

 

 

Cả hai cứ như thế một người đuổi một người chạy, giằng giằng co co một thời gian, Phác Xán Liệt nheo mắt nói rằng, cái này là sách lược.

 

Biện Bạch Hiền giơ tay ngoan ngoãn như học sinh, “Giáo sư, vậy nguyên lí của sách lược này là gì ạ?”

 

“Dùng thói quen làm địch nhân mất cảnh giác.” Phác Xán liệt đứng ở đầu giường đẩy đẩy kính mắt, “Mỗi ngày đều tỏ tình thành một thói quen, sau này đột nhiên dừng lại, không có ai tỏ tình nữa thì…pua ha ha ha cái cảm giác bất thình lình trống rỗng đấy đổ ụp xuống sẽ khiến địch nhân không thể chống đỡ nổi. Đến lúc đó, nhất định sẽ phải quay lại cầu xin hahahahahhahaha.”

 

Ngay lúc vị giáo sư vĩ đại của chúng ta đang cười như phù thủy còn chưa dùng hành động thực tế chứng minh lý thuyết được thì, Ngô Diệc Phàm bị ốm. Vừa nhận được tin nhắn của Lộc Hàm, Phác Xán Liệt đã hộc tốc chạy đến ký túc xá khoa nghiên cứu sinh, bỏ lại Biện Bạch Hiền đang ngồi vắt chân lắc lắc đầu thái độ quay ngoắt 360* so với lúc nãy, thế mà dám bảo, đâu có nỡ để cho người ta như thế đâu, cái gì mà yêu sách, là tắc sách thì có.

 

Nghe Lộc hàm nói, gần đây thời tiết thay đổi, hơn nữa còn phải làm báo cáo, Ngô Diệc Phàm không ăn uống được gì mà đêm qua lúc từ phòng nghiên cứu về lại gặp mưa, thế là sáng ra đã thành như vậy.

 

Cửa phòng không đóng, Phác Xán Liệt bê bát cháo để trên bàn học, kéo ghế ngồi xuống bên giường Ngô Diệc Phàm.

 

“Diệc Phàm…” Phác Xán Liệt chống mặt tựa ở bên giường gọi nhẹ.

 

Không có phản ứng.

 

Tranh thủ chọc chọc vào má Ngô Diệc Phàm, không khỏi thở dài, người này lớn lên đúng là hơi quá đáng.

 

Vì sốt mà khuôn mặt hơi hơi đỏ, trên trán lấm tấm mồ hôi, thân nhiệt rất nóng, chăn đã bị đạp đến thắt lưng. Diệc Phàm chỉ mặc bộ đò ngủ mỏng, có thể thấy thấp thoảng đường cong cơ thể.

 

Ngón tay từ long mi trượt theo sống mũi cao thẳng đến đôi môi. Phác Xán Liệt nuốt nước miếng ực một cái, không kìm được bịu môi…từ từ cúi xuống.

 

Liếm liếm môi, hương vị không tệ. Phác Xán Liệt lại lần nữa đánh liều cúi xuống, bỗng thấy cảm giác là lạ, hóa ra cánh tay Ngô Diệc Phàm đã chắn giữa hai người.

 

“Dậy rồi sao.” Phác Xán Liệt giữ vững không hề hoảng, vẫn giữ nguyên tư thế, che miệng nhìn Ngô Diệc Phàm.

 

Ngô Diệc Phàm khàn giọng nói ừ một tiếng.

 

“Anh tỉnh từ lúc nào vậy?”

 

“Từ lúc em bắt đầu nghịch lung tung.”

 

“A~~” Phác Xán Liệt trưng ra cái biểu cảm ‘ta đã hiểu’ mắt cười miệng cười “Thì ra là đợi em hôn nha.~”

 

“Là muốn xem khi nào em chịu dừng thôi.”

 

“Nhưng em không dừng đâu~~ Muốn thử không?” Phác Xán Liệt mê hoặc liếm liếm khóe miệng, vươn tay vẽ loạn trên ngực Ngô Diệc Phàm, “Bạn cùng phòng của anh đâu.”

 

Đen mặt túm lấy bàn tay đang sờ loạn kia, Ngô Diệc Phàm kéo kéo chăn “Mau làm cơm trưa cho trẫm~ Tiểu Liệt tử…”

 

 

 

 

#

 

Mấy hôm nay thời tiết ấm lên một chút, chắc trởi sắp sang đông, Kim tuấn Miên đề nghị nhân lúc mùa đông còn chưa kịp tới rủ cả đám đi du lịch ba ngày hai đêm. Cả bọn sung sướng ôm nhao gào thét khắp trường, người người tung hô lớp trưởng anh minh lớp trưởng vô địch, nhất trí đồng lòng với ý kiến của Miên điện hạ.

 

Phác Xán Liệt mừng đến mức nước mắt nước mũi sắp bay hết ra ngoài, trong lòng nhủ Kim Tuấn Miên anh là người anh tốt nhất, đây là cơ hội ngàn năm có một!

 

Biện Bạch Hiền khinh bỉ nhìn phác Xán liệt đã sắp cười đến biến dạng, “Cậu không kiềm chế được sao >< Cái biểu cảm kinh dị gian như con gián của cậu tởm lắm biết không!!”

 

Phác Xán Liệt lắc lắc ngón tay “Đây là biểu cảm vui sướng, cách mạng có đột phá đương nhiên là phải vui sướng rồi, cậu không hiểu gì cả.”

 

 

 

 

 

 

 

 

Categories: Edit, KrisYeol, PhàmLiệt, Đam mỹ, Đoản Văn | 8 phản hồi

Love song #3

[Hách Hải] Love song

#3

Edit:Jan

 ***

#3

 

“Đông Hải, đừng đi được không? Hay là, chúng ta cùng đi?”

 

Tại sao em lại ích kỷ như vậy hả Lý Đông Hải, một câu đòi chia tay lại cpòn phủ nhận toàn bộ tình yêu của chúng ta từ trước đến nay.

 

Anh hiểu những gì em phải chịu đựng, nhưng em cũng cần cho anh một lý do chính đáng để chia tay chứ.

 

Tại sao em có thể dễ dàng từ bỏ như vậy.

 

Nhìn ánh mắt kiên định của em, bao lời hứa hẹn trực trào ra nghẹn đắng lại trong cổ họng.

 

Bởi vì ngay cả anh cũng không tin nổi bản thân mình.

 

Tự tát vào mặt, cười như điên như dại.

 

Nước mắt của em rơi xuống, rơi xuống ngày càng nhiều.

 

Mỗi lần em khóc, em có biết anh vô cùng sợ không, rất sợ, sợ em đem cả thế giớ theo chất lỏng trong suốt biến mất.

Tiếp tục đọc

Categories: Edit, Hách Hải, Đoản Văn | %(count) bình luận

Love song #2

[Hách Hải] Love song

#2

Edit:Jan

***

#2

“Lý Hách Tể, anh có biết anh cứ thế này làm tôi rất buồn nôn không.”

Lý Hách Tể, hãy hận em đi.

Em có thể làm cái gì cho anh.

Anh có tiền đồ sáng sủa, còn em, chẳng khác gì cái chân sau ăn bám, ngoài cản trở, có thể làm gì.

Con người không thể đi ngược dòng chảy thời gian.

Chúng ta, đã từng có những khoảng thời gian thật đẹp, thật hạnh phúc

Cả hai đều đã quên, hay cố tình lờ đi, hai người đàn ông yêu nhau, là trái với luân thường đạo lý thế nào, làm sao có ai chấp nhận nổi.

Em bất lực, em không thể đem lại hạnh phúc cho anh, nhưng ít ra em có thể không làm anh đau khổ.

Anh biết không Lý Hách Tể, lần đầu tiên nhìn thấy anh, em đã tự hỏi, tại sao trên thế giới này lại có người ngốc đến như vậy chứ.

Lúc nào cũng là nụ cười hở lợi quen thuộc, anh không biết em rất xem thường , khi anh đối với ai cũng tốt.

Anh không biết em có rất nhiều mong muốn, luôn luôn ghen tị với anh, vì anh có thể mở rộng trái tim với bất kỳ ai.

Ha, em lại không được như vậy.

Tiếp tục đọc

Categories: Edit, Hách Hải, Đoản Văn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.