[Đoản văn] Vương gia yếu đọa lạc – 1+2


Vương Gia Muốn Sa Đọa

 

Tên gốc: Vương gia yếu đọa lạc

 

Tác giả: Vân Thượng Gia Tử

 

Thể loại: Đoản, cổ trang, cung đình, 1×1, gian manh vô sỉ nhưng thích đi thơ thẩn tạo dáng u buồn thừa tướng công x đáng thương số chó vương gia thụ, HE

 

Edit (chém): Jan

***

1.

 

Lúc Tiêu Vu ra khỏi Long Kiền Cung của hoàng đế thì trời đã xế chiều.

 

Phía chân trời rực rỡ các đám mây ngũ sắc. Diễm lệ mà chói mắt.

 

Nhưng tâm trạng ai đó không vì cảnh đẹp trước mắt mà hào hứng lên.

 

Mặc dù vừa xong tiểu hoàng đế có kéo kéo tay y, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Tiểu thúc người đừng nghĩ nhiều, cho dù tất cả người trong thiên hạ này đều bỏ người đi, trẫm cũng sẽ không bao giờ rời xa người.”

 

Nhưng câu nói này cũng chỉ có thể an ủi nhất thời thôi.

Y biết đứa nhỏ Tiêu Ngôn này quý y.

 

Các ca ca đều mất sớm, đại ca Tiêu Ngôn chỉ để lại cho nó một cây độc miêu miêu.

 

Hai thúc cháu sống nương tựa lẫn nhau mười mấy năm rồi.

 

Cho dù đứa nhỏ vì chính trị nên không thể thường xuyên ở bên y mà dây phân với nước tiểu chỗ y , nhưng về mặt tinh thần thì việc y vừa làm cha lẫn làm mẹ của nó cũng là sự thật.

 

Cũng chỉ có đứa nhỏ này là không sợ cái mệnh thiên sát cô tinh của y.

 

“Aiiiiiiiii” Nghĩ đến cái mệnh của mình, Tiêu vương gia không khỏi lại than một tiếng.

 

Lết từng bước từng bước xuống bậc, ánh mắt trống rỗng vô cùng đáng sợ.

 

Người thứ năm rồi!

 

Tính đến tháng này, y đã “Sát thê” đến vị vương phi thứ năm rồi!

 

Nhớ đến ngày thành hôn đầu tiên năm mười bảy tuổi, tựa như vừa mới hôm qua.

 

Vì người nhà muốn cho y hưởng tề nhân chi phúc, cho nên vương phi và trác phi cùng đồng thời vào cửa.

 

Cũng vì hai vị tiểu thư đó đều là thiên kim tiểu thư của các quan lại lớn trong triều cho nên cả hai đều môn đăng hộ đối, trác phi tất nhiên là thập phần không cam lòng làm vợ thứ.

 

Ba ngày hai nàng đánh nhau, năm ngày lại nhao nhao chửi nhau cũng là chuyện bình thường.

 

Mà lúc đó vừa đúng lúc hoàng đế đăng cơ, Tiêu Vu vì bận việc triều chính, không quan tâm đến chuyện gia đình.

 

Đến lúc thế cục bình định, rảnh rang về phủ thì, hai vị vương phi đều đã mất.

 

Nghe nói là đánh nhau ghê quá, cả hai cùng lỡ tay mà…

 

Tiêu Vu thật sự muốn khóc cũng không khóc được.

 

Lần hôn nhân thứ hai càng thất bại hơn.

 

Vương phi là chính y chọn, nhưng đã quên không quan tâm đến suy nghĩ của nàng.

 

Ngày đại hôn nàng cùng tên gia nô bỏ trốn!

 

Cha nàng sợ tới mức quỳ mọp xuống không ngừng dập đầu trước Vương gia.

 

Vương gia thiện tâm, cuối cùng phất tay cho người đồn ra ngoài là nàng đã chết.

 

Lần hôn nhân thứ ba, duy trì được lâu hơn một tí.

 

Nhưng mà kết quả lại là.

 

Y bị cắm sừng!!

 

Bất đắc dĩ….mà y cũng không thể nào trách Vương phi được.

 

Ai bảo y vì chính trị mà ở ngoài biên cương năm năm?

 

Vương phi không sinh ra đứa nhỏ kia là đã cho y chút mặt mũi rồi.

 

Lần hôn nhân thứ tư, cuối cùng Vương gia cũng thú được một người vợ tốt.

 

Đáng tiếc trời không chiều lòng người, lúc mang thai thân thể vương phi vô cùng ốm yếu.

 

Càng cứu chữa càng không được.

 

Cuối cùng, ba tháng sau, nàng mang theo đứa con chưa chào đời của y xuống hoàng tuyền.

 

Trong một khắc, Vương gia đã nghĩ  có khi nào đó chỉ là giấc mộng.

 

Tiêu Vu sống trên đời hai mươi sáu năm, bên cạnh cũng chỉ có một đứa cháu.

 

Muốn làm tiệc mừng năm mới thật lớn, cả nhà vui vẻ hòa thuận, oanh oanh yến yến như hồi trước.

 

Thời mà các tỷ tỷ xinh đẹp động lòng người chưa xuất giá.

 

Tam ca cợt nhả còn đẩy y đến trước mặt một tỷ tỷ.

 

“Các ngươi nhìn đi,  chẳng ai xinh bằng A Vu của chúng ta đúng không~”

 

“Tam ca ngươi nói cái gì thế!”

 

“A, đỏ mặt rồi.” Nhị công chúa cười cười.

 

“Đúng rồi, ta xem người chưa bao giờ sai cả, A Vu chính là mỹ nhân hoàng gia của chúng ta.”

 

“Chỉ sợ A Vu còn chưa thành mỹ nhân số một hoàng gia, ngươi đã thành sâu rượu số một hoàng gia mất rồi. Truyền ra cũng không dễ nghe.” Giọng nói của đại ca truyền đến.

 

Lập tức các tỷ tỷ cười lăn lộn….

 

Nhưng hôm nay, mọi người đều không ở đây nữa.

 

Chỉ có y và Tiêu Ngôn ở đây chống đỡ cái giang sơn nhà họ Tiêu này.

 

Thà mệt chết còn may mắn, thứ mà con người không thể chịu được chính là người thân bên mình lần lượt rời đi.

 

Chuyện này làm y đau lòng, sợ hãi, thậm chí là tự ti.

 

Có lẽ đúng như dân gian đồn đãi, y chính là kẻ mang mệnh thiên sát cô tinh….

 

 

 

2.

 

Trường Nguyệt lâu – nơi hoa lệ, xa hoa lãng phí nhất kinh thành.

 

Là tửu lâu, cũng là thanh lâu.

 

Tiêu Vu uống hết chén rượu thứ năm, men say lập tức dâng lên não.

 

Trong sương phòng chí có một vũ cơ đang múa, nhìn thế nào lại ra ba bốn nàng.

 

Nhân lúc còn có thể nhận thức, Vương gia vội đứng dậy cáo lỗi : “Đã say, bổn Vương chỉ có thể bồi các vị đại nhân đến đây thôi.”

 

Vì hôm nay là sinh nhật hoàng đế, y mới phải dính vào cái đám này.

 

Các quan viên trên danh nghĩa là mời nhau bữa cơm, thật ra là mở tiệc, tìm hoan mua vui.

 

Mấy ngày gần đây tâm tình vốn không tốt, hiện giờ y chỉ muốn mau mau rời khỏi chỗ này, tìm một nơi yên lặng thanh tịnh nghỉ ngơi.

 

“Nếu Vương gia mệt mỏi không bằng cứ nghỉ lại hậu viện ở đây luôn đi.”

 

“Hạ quan đã chuẩn bị chu đáo cho Vương gia rồi.” Sau khi Tiêu Vu ra khỏi cửa , Cát đại nhân mới thấp giọng nói ra nửa câu sau.

 

Tiêu Vu cong cong khóe miệng, Cát đại nhân bị nụ cười của vương gia làm cho sửng sốt.

 

Xuyên qua bóng đêm là một cây cầu nhỏ bắc qua dòng nước chảy, hậu viện dài của nguyệt lâu tựa như trang viên của mấy tay quyền quý.

 

Những gian phòng nằm khuất sau hành lang, yên tĩnh, thanh u.

 

Vương gia nhẹ nhàng thả chậm cước bộ rồi bất chợt dừng lại.

 

Vì lúc này thanh niên đang tựa vào lan can ở một góc hành lang đã hấp dẫn toàn bộ ánh mắt y.

 

Ánh mắt thanh niên sâu thẳm như biển, nhất thời nhìn không ra hỉ nộ.

 

Khuôn mặt tuấn mũ dưới ánh trăng tựa như thiên thần, một thân trắng thuần điểm thêm mái tóc dài càng tôn lên vẻ cao quý thanh hoa, phiên tiên xuất trần.

 

“Người phía trước là ai?”

 

Tiểu tư đi theo phía sau cũng có chút ngượng ngùng: “Thưa Vương gia, tiểu nhân cũng không biết. Nếu nhìn bộ dáng thì chắc là tiểu quan đứng đầu thanh lâu này.”

 

Vương gia gật đầu, lại lắc đầu.

 

“Ngươi về đi, thay bổn vương cảm tạ ý tốt của đại nhân nhà ngươi.”

 

“Dạ, vâng.”

 

Đợi gã sai vặt lui đi, Tiêu Vu cũng không có đến gần vị thanh niên kia.

 

Chính là tìm chỗ để nghỉ ngơi, cho nên giống thanh niên kia tựa vào lan can mà ngồi.

 

Thực sự là, men say của y không giảm đi được phần nào, lúc này bị gió đêm thổi lại tăng thêm hai phần.

 

Vương gia trong lòng thầm oán, biết thế sẽ không cố uống.

 

Khó khăn đứng lên, lảo đảo, may nhờ được thanh niên kia đỡ một tay mới không ngã sấp xuống.

 

“Ta còn tưởng công tử sẽ không đến nữa.”

 

Thanh âm phía trên giống như từ bầu trời thăm thẳm vọng xuống.

 

Chính là ngữ khí có chút ngả ngớn, vừa nghe liền biết là phong nguyệt trường thượng.

 

Vương gia cảm thấy thần trí có muốn cũng không thanh bắt đầu loạn rồi.

 

Y phải đi ngay lập tức.

 

Chính là bàn tay thanh niên kia lúc đỡ hắn không biết khi nào đã làm loạn.

 

“Đã uống say như vậy, còn muốn đi sao?”

 

“Không đi thì như thế nào? Ngươi lưu…..” Vương gia lập tức ngậm miệng, tất cả là tại rượu.

 

Thanh niên kia vẫn hiểu rõ ý tứ, đưa tình cười nói: “Được, ta lưu ngươi.”

 

Chuyện lúc sau, vương gia càng nghĩ càng loạn.

 

Chỉ nhớ là thanh niên bế mình lên, khéo léo cầm đèn lồng, đi qua khúc hành lang tối om ấy.

 

Cho đến khi bước vào một căn phòng xa lạ.

 

Cuối cùng, y cũng đã hiểu nỗi khổ tâm của đại ca lúc trước.

 

Ca ca vì lo cho y bị như lúc này, cho nên mới sớm thú cho y hai vị vương phi.

 

Từ đó dẫn ra những chuyện sau này.

 

Kỳ thực ngay từ đầu đã là sai lầm rồi, chẳng qua hiện tại quay về chính quy thôi.

 

Y không thể không thừa nhận.

 

Thừa nhận Tiêu Vu y là đoạn tụ.

 

Lại còn là đoạn tụ trời sinh.

 

.

 

.

 

.

 

“A~~” Trong cổ họng phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào.

 

Lúc này Vương gia đã tức giận đến mức cả người run bần bật.

 

Đang tự trách mình vừa rồi đã quá thất thần thì dưới thân truyền đến tiếng vải bị xé rách, làn da trắng ngần cảm giác được một cỗ không khí lạnh tràn vào.

 

Mới giật mình phát hiện mình đã bị thanh niên kia đặt ở dưới thân hắn.

 

“Ngươi…….A….Thả ta ra…..”

 

Nụ hôn mềm mại dừng lại ở cánh môi, người phía trên mê hoặc ghé vào bên tai y thì thầm:

 

“Chẳng lẽ ngươi không thích?”

 

“Ngươi….ngươi….”

 

Người xấu rõ ràng là người xấu!!

 

Cái tên này rõ ràng là một đại yêu nghiệt!

 

Lúc nãy y mắt mù mới nghĩ tên này là người tốt!

 

“Không nên trừng mắt nhìn ta như vậy, sẽ làm ta nghĩ mình không phục vụ tốt cho ngươi đấy.”

 

Thanh niên vùi đầu cắn vào cần cổ y, hơi thở ấm áp làm y không khỏi rùng mình.

 

Động tác cũng bắt đầu gấp lên…..

 

Ngày hôm sau tỉnh lại, Tiêu Vu đã nằm trên giường ở Vương phủ.

 

Cơ thể rất sạch sẽ nhẹ nhàng, không biết là ai giúp y rửa sạch.

 

Nếu không phải phía sau vô cùng đau đớn khắc khắc nhắc nhở y chuyện gặp gỡ cái tên tiểu quan cả gan làm loạn kia thì, y thật sự tưởng rằng đó là mộng.

 

“Người đâu!” Vương gia nghiến răng nghiến lợi.

 

“Dạ, vương gia.”

 

“Chuẩn bị kiệu, đến Trường Nguyệt Lâu!”

 

“…………….”

 

“Ngươi còn đứng đấy làm cái gì! Có nghe bổn vương nói không!!”

 

“Vương gia….nô tài nghĩ rằng trước khi đến nguyệt lâu….ngài nên …vào triều trước?”

 

“……………..”

 

Y đã quên bây giờ không phải ở Tần Nam nữa rồi.

 

Hiện tại y là Vương gia phải thượng triều.

 

 

 

Categories: Edit, Đam mỹ, Đoản Văn | 2 phản hồi

Điều hướng bài viết

2 thoughts on “[Đoản văn] Vương gia yếu đọa lạc – 1+2

  1. Pingback: Vương gia yếu đọa lạc | ♥Thủy Tinh Các♥

  2. Kem ♥

    Tuy rằng chỉ là 1 đoạn ngắn nhưng bạn Jan làm ăn tắc trách ghê /:)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: