[Ngắn] Trong núi sâu gặp mỹ nhân – 19+20+21+22


Trong núi sâu gặp mỹ nhân

Tên gốc:  Thâm sơn ngộ mỹ nhân

Tác giả: Vân Thượng Gia Tử

Edit: Jan

Thể loại: Cổ đại , vô lại lưu manh công x ôn nhu nội liễm thụ , HE

 

***

 

☆, 【19 】【20】

 

 

 

19.

 

Thường thường nếu xuống núi Cố Vân Thù sẽ ở lại Thanh thành hai ngày.

 

Cho nên buổi tối cùng Tạ Quyết đi chợ đêm.

 

Người người tấp nập, khu chợ có đủ mọi loại hàng hóa.

Mặt hồ gợn sóng lăn tăn, bên hồ cành liễu lả lướt, thi thoảng lại có thuyền hoa lướt qua, từng trận phiêu hương.

Tạ Quyết đương nhiên biết rất rõ châu thành náo nhiệt phồn hoa thế nào rồi.

 

Vậy mà lại cảm thấy tối nay vô cùng đặc biệt.

 

Có phải là vì bên cạnh có người sóng vai không?

 

 

Thanh lâu bên bờ bên kia lúc nhúc đầy các cô nương xinh đẹp, thế nào liền có cô phát hiện ra  cực phẩm là Tạ Quyết.

 

Ngay lập tức các nàng lớn gan, từ bờ bên kia lớn tiếng vọng sang: “Công tử đẹp trai~~~ Đến đây nha~~~”

 

Mặt hồ không rộng, tiếng gọi lập tức hấp dẫn không ít ánh mắt từ bốn phía.

 

Cố Vân Thù đang đi ở phía trước dừng bước quay đầu lại, liền nhìn thấy một mặt trêu hoa ghẹo nguyệt của Tạ Quyết.

 

Nhất thời không biết nên giận hay nên cười.

 

Tạ Quyết cũng không ngờ tới mình lại rước được nợ tình thế này.

 

Nhìn người tứ phía đang liếc mình, lại nhìn đến Cố Vân Thù biểu tình không hờn không giận.

 

Tạ Quyết nở nụ cười, cười đến bừa bãi phong lưu.

 

Giương cao tay áo đón gió, Tạ Quyết mặt dày hướng bờ bên kia nói lớn: “Phu nhân ta đang ở đây, xin cô nương hiểu cho tấm lòng tại hạ~”

 

Người qua đường tứ phía bật lên một trận cười vang.

 

Có người còn tò mò cố chen vào xem, muốn xem phu nhân của vị công tử trẻ tuổi kia là ai.

 

Tạ Quyết tiêu sái bước đi, chạy theo vợ yêu~

 

 

 

 

20.

 

Đêm ở khách điếm, Cố Vân Thù còn chưa ngủ, tạ Quyết đã đem người ôm vào trong ngực.

 

Cố Vân Thù tránh tránh nhưng không giãy.

 

Y cũng phát hiện gần đây Tạ Quyết đối y rất thân cận, nhưng loại hành động này hắn thường là ở lúc y ngủ say sau mới động.

 

Có một vài lần Cố Vân Thù chưa hoàn toàn ngủ say đã bị Tạ Quyết ôm chặt lấy, y cũng làm bộ như không biết.

 

Nhưng hiện tại hai người đều đang rất thanh tỉnh, Cố Vân Thù sẽ không để Tạ Quyết lấn tới đâu.

 

Thanh âm lạnh lùng vang lên: “Ngươi làm cái gì? ! Buông tay.”

 

Tạ Quyết vùi mặt vào hõm cổ Cố Vân Thù, rầu rĩ nói: “Phu nhân thật nhỏ mọn, ngay cả để ta ôm một chút cũng không được sao.”

 

“Tạ Quyết!” Cố Vân Thù không chịu, hơi thở của Tạ Quyết phả ra lúc nói chuyện khiến cổ y rất nhột, làm cho y hoảng hốt.

 

Tạ Quyết ngẩng đầu, xoay người lại.

 

Mái tóc đen như mực xõa tung xuống dưới, rủ vài sợi trước khuôn mặt tuấn mĩ, hai cánh tay đem Cố Vân Thù chặt chẽ vây trụ cố định trong không gian chật hẹp do chính mình tạo ra.

 

Cố Vân Thù theo thói quen định nhíu mày.

 

Bởi vì cái loại cảm giác ấy lại tới nữa, so với ngày trước càng mãnh liệt hơn.

 

Ánh mắt Tạ Quyết chuyên chú bá đạo, rồi lại tràn đầy nhu tình.

 

Biểu tình trên mặt Cố Vân Thù vẫn là lãnh đạm.

 

Nhưng trong lòng đã cuống cuồng đến mức bắt đầu nắm chặt sàng đan.

 

Y cảm thấy hiện tại đích thực là Tạ Quyết có ý xâm lược, loại cảm giác này làm một nam nhân như y có chút bất an.

 

“Tạ Quyết, ngươi đang tỉnh táo chứ!”

 

“Ta rất tỉnh táo.”

 

“Ta muốn xuống giường.”

 

“Bỏ mặc ta sao?”

 

“Thương thế của ngươi đã tốt lắm rồi, không có lý do gì phải đi theo ta nữa.”

 

“Ta không biết.” Tạ Quyết nhếch môi cười yếu ớt.

 

“Ngoại thương khỏi rồi nhưng nội thương có tính không?”

 

“Nội thương gì cơ?”

 

Tạ Quyết cúi đầu hôn lên khóe môi Cố Vân Thù, thấp giọng nói: “Tâm đều bị ngươi cướp mất rồi, còn không tính là nội thương?”

 

 

 

 

☆, 【 21】【 22】

 

 

 

 

21.

 

Tâm đều bị ngươi cướp mất rồi, còn không tính là nội thương?

 

Những lời này làm cho toàn bộ khả năng suy nghĩ của Cố Vân Thù bị rối loạn.

 

Hoàn toàn không ngờ tới.

 

Làm cho lời nói nghẹn lại ở yết hầu, ngay cả một câu cũng không nói ra được.

 

Khi Tạ Quyết nói ra những lời này hoàn toàn là do bản tính phong lưu, mang ý thuận thủy thôi chu <thuận nước xuôi dòng>.

 

Nhưng lúc nói ra tất cả, cơ thể lại có loại cảm giác bỗng nhiên thoải mái, trong lòng xuất hiện sự an định chờ mong.

 

Hắn không thể không thừa nhận, đây có lẽ chính là tiếng lòng.

 

Nói trắng ra ý muốn của Tạ Quyết là bước vào trái tim Cố Vân Thù.

 

Ngay lúc này hắn chỉ muốn cúi xuống, hôn lên khuôn mặt cùng mi tâm khép chặt đang chấn kinh của người dưới thân, hôn lên bờ môi ngot ngào khẽ nhếch, hôn lên cần cổ trắng nõn thoang thoảng hương hoa cùng xương quai xanh tinh tế…Được gần gũi, giữ lấy, ôm lấy người vào lòng.

 

Đem cái người bề ngoài lãnh đạm còn nội tâm thì mềm mại dịu dàng này hoàn toàn biến thành người của hắn!

 

Muốn mãi mãi về sau đều có y bên cạnh.

 

Như vậy, vô luận chính mình ở nơi nào, có lẽ cũng sẽ không tịch mịch, không mê mang.

 

Bởi vì có y ở bên cạnh.

 

Âm mưu, quyền mưu, chiến tranh….Chuyện Nam hạ, chuyện Bắc Tề, hết thảy đều là việc nhỏ.

 

Cùng một người sống một cuộc sống thanh tịnh nhàn nhã mới đích xác là chốn về của hắn.

 

Kia hắn về sau vô luận có làm cái gì, đều không hề muốn gặp lại loại cảm giác mê mang này.

 

 

 

 

22.

 

Tạ Quyết vừa nghĩ thông, liền bắt đầu động tay động chân với Cố Vân Thù.

 

Cố Vân Thù vẫn còn ngây ngốc thấy thần, thì Tạ Quyết cũng đã cúi đầu xuống.

 

Nhẹ nhàng ôn nhu hôn lên mi tâm Cố Vân Thù, hai mắt, chóp mũi, sau đó dừng lại ở hai cánh môi đang mím chặt, hôn xuống.

 

Phản xạ của Cố Vân Thù tựa hồ rất chậm, ngây ngây ngốc ngốc.

 

Cho nên Tạ Quyết rất nhanh liền khiêu mở khớp hàm y, đầu lưỡi tiến quân thần tốc tìm lưỡi đối phương, hôn say mê dây dưa.

 

“Ngô ân…”

 

Cố Vân Thù giãy dụa, Tạ Quyết ôn nhu rồi lại cường thế đè lại tay Cố Vân Thù lên trên giường, mười ngón tay đan chặt vào nhau.

 

Cố Vân Thù phán kháng không kịp, chỉ cảm thấy chính mình rất nhanh đã bị tạ Quyết hôn đến hít thở không thông.

 

Hắn hôn môi như thế nào có thể bá đạo như vậy?! Ngay cả thở cũng không cho người ta thở?!

 

Đợi cho đến khi tạ Quyết buông tha cho hai cánh môi Cố Vân Thù thì y đã mê mê man man.

 

Khuôn ngực phập phồng, cố sức hô hấp không khí.

 

Môi Tạ Quyết còn lại đã di chuyển tới cần cổ trắng nõn của Cố Vân Thù, liếm láp, tại xương quai xanh lưu luyến lưu lại một dấu hôn ngân.

 

Y phục Cố Vân Thù xô xệch tán loạn, nhưng Tạ Quyết còn chưa thỏa mãn.

 

Hắn giống như một con tiểu thú đang phát tình, điên cuồng hôn Cố Vân Thù.

 

Không thể buông ra, không thể áp chế khát vọng cuồng loạn của chính mình.

 

Tay hắn lần theo lý y của Cố Vân Thù vói vào, bản năng lướt dọc tay từ sườn chuyển lên.

 

Đi tới ngực, đụng đến hai đóa thù du nhô lên run rẩy, nhẹ nhàng an ủi xoa nắn.

 

“Ngươi…..”

 

Hô hấp Cố Vân Thù vừa mới chậm lại đôi chút liền bị dọa sợ, biểu tình trên mặt rất nhanh đã không thể khống chế.

 

Tạ Quyết hôn nhẹn lên môi y, đôi mắt thâm trầm sâu thẳm như mặt hồ ban đêm chặt chẽ khóa chặt y, thấp giọng nói: “Vì cái gì không thể chấp nhận ta? Ta yêu ngươi.”

 

Lại là ánh mắt thập phần chân thật.

 

Cố Vân Thù phẫn hận, dường như y chống cự không được nữa rồi.

 

Nhất thời chỉ nghe thấy tiếng trái tim đập kịch liệt trong lồng ngực, lời nói cự tuyệt như thế nào cũng không thể thốt ra.

 

Tạ Quyết vi vi nở nụ cười.

 

Vân Thù của hắn, như thế nào lại nhu nhu không cự tuyệt người vậy?

 

Bất quá hắn hy vọng người mà cả đời này Cố Vân Thù không thể cự tuyệt, chỉ có một mình Tạ Quyết hắn.

 

Vì thế Tạ Quyết ghé sát vào tai Cố Vân Thù nói nhỏ, lặp đi lặp lại: “Ta yêu ngươi, ta yêu ngươi…”

 

Tựa như ma chú.

 

Trong đầu Cố Vân Thù đã loạn như mớ bong bong rồi.

 

Càng ngày càng loạn, khiến cho “Tâm hoài bất quỹ” <ý định xấu xa> của Tạ Quyết thực hiện thành công.

 

 

 

 

 

Categories: Edit, Đam mỹ, Đoản Văn, đoản thiên | 6 phản hồi

Điều hướng bài viết

6 thoughts on “[Ngắn] Trong núi sâu gặp mỹ nhân – 19+20+21+22

  1. Pingback: [Ngắn] Thâm sơn ngộ mỹ nhân | ♥Thủy Tinh Các♥

  2. Thế là bị ăn rồi âýy à =]]]]]
    Mà sao anh nhà hấp tấp zữ , vừa tỏ tềnh xong là qất liền luôn hà :”>

  3. Kem ♥

    tại sao lại cắt ngay khúc này???????? *túm cổ Ján lắc điên cuồng*

  4. tạ Quyết đã đem người ôm vào trong ngực.
    -> Tạ

    Cố Vân Thù phán kháng không kịp,
    -> phản

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: