Bình Tà vi tiểu thuyết – 46


1409103554615013_a602x602

***

 

Bình Tà vi tiểu thuyết – 46

 

Edit: Jan

 

***

Bình Tà vi tiểu thuyết – 46

 

 

401.

 

Tiểu ca nhặt được một con mèo nhỏ, mang về nhà tặng Thiên Chân, Thiên Chân thích lắm, nhảy lên tặng Tiểu Ca một nụ hôn, nói là thưởng cho. Tiểu Ca vẫn là diện vô biểu tình. Trong lòng Thiên Chân vô cùng buồn bực, Trương Khởi Linh anh cố biểu cảm một tí thì sẽ chết sao!

 

Ngày hôm sau, Thiên Chân ra khỏi nhà, phát hiện con mèo nhỏ ngoài cửa, cậu bế nó lên định mang vào nhà. Bỗng Tiểu Ca mặt than từ đâu nhảy ra hôn cậu đắm đuối, sau khi buông ra thì nói: “Ngô Tà, thưởng cho.”

 

 

 

402.

 

“Tiểu Thiên Chân, cậu làm sao vậy?” Bàn Tử thấy Ngô Tà dạo này luôn mang bộ dáng mệt mỏi, quan tâm hỏi thăm.

 

Ngô Tà mở hai mắt gấu mèo yếu ớt trả lời: “Không biết tại sao, dạo này lúc ngủ tôi cứ có cảm giác bị ai đó đè lên.”

 

“Trời! Không phải là cậu gặp quỷ áp giường trong truyền thuyết đó chứ?”

 

Bàn Tử vừa nói xong, Tiểu ca đang lau hắc kim cổ đao bên cạnh từ từ nói:

 

“Tôi không phải quỷ.”

 

 

 

 

403.

 

Hôm nay Trương Tiểu Tà đi học về, lúc vào nhà thì thấy trong phòng tắm đang có người.

 

Trương Tiểu Tà: “Ai ở trong đó vậy ạ?”

 

Thiên Chân: “……Là ba.”

 

Trương Tiểu Tà: “A, Thiên Chân ba ba, ba vừa tắm vừa nói chuyện với con được không? Hôm nay ở lớp con ấy, bạn béo bạn ý làm đổ…..”

 

Bỗng nhiên cửa phòng tắm mở ra, truyền đến là một khuôn mặt than và đặc biệt là giọng nói bực bội: “Ra ngoài chơi.”

 

 

 

404.

 

Sau khi Ngô Tà đưa Trương Khởi Linh cùng về nhà cậu ở Hàng Châu sinh sống, người nọ vẫn cố gắng tìm kiếm trí nhớ của mình. Có lúc Ngô Tà tức giận, gào lên với anh: “Nếu nhớ không được nữa thì đừng có cố! Đã quên rồi thì cho quên luôn đi!”

 

Tiểu Ca im lặng một lúc lâu, sau đó từ từ mở miệng: “Nếu sau này, điều tôi quên chính là cậu và khoảng thời gian này, cậu cũng sẽ nói như vậy sao?”

 

Ngô Tà lặng người, căn bản không nghĩ sẽ bị hỏi lại như vậy, mãi lúc sau, cậu mới nhỏ giọng nói: “Tôi sẽ không để cho anh quên đâu….”

 

 

 

405.

 

Thiên Chân: “Đói quá….”

 

Tiểu Ca ra ngoài mang về một túi đồ ăn vặt: “Này.”

 

Thiên Chân: “Lạnh quá….”

 

Tiểu Ca ra ngoài mang về mấy cái áo khoác mới: “Này.”

 

Thiên Chân: “Chán quá…..”

 

Tiểu Ca ra ngoài mang về vào cái IPAD, PSP hàng xịn: “Này.”

 

Thiên Chân: “Buồn ngủ quá….”

 

Tiểu Ca cởi quần áo….

 

 

 

 

 

406.

 

“Ngô Tà, há mồm, ngậm.”

 

“A…..”

 

“Đầu tiên liếm sạch.”

 

“Khụ….quá, quá lớn, Tiểu ca, em ăn xuống dưới được chưa….”

 

“……Tiếp tục liếm.”

 

“…Hương vị của nó thật kỳ quái, bất quá.. cũng khá ngon…”

 

“Cho em.”

 

 

 

 

 

“Này Thân Chân, cậu đừng có mà lấy cớ hai tay phải bê gia vị để Tiểu Ca đút cho ăn thế kia đi! Bàn gia ta đã ăn hết sạch hai cái rồi, cà rốt nguyên củ chiên bơ đã là gì pua ha ha!”

 

 

 

 

 

407

 

Tiểu Ca với Bàn Tử ngồi tán gẫu.

 

Bàn Tử: “Tiểu Ca, dạo này thị trường cổ phiếu như thế nào? Cổ phiếu công ty cậu bây giờ giá bao nhiêu?”

 

Muộn Du Bình: “Ai, gần đây thị trường không tốt lắm….”

 

Lúc này Ngô Tà bưng đĩa hoa quả tức giận đi vào: “Chuyện phòng the như thế nào không tốt lắm? Cho dù không hài lòng thì anh cũng không được nói với người ngoài chứ!” Nói rồi đạp cửa ra ngoài, bỏ lại hai người mờ mịt mắt nhìn nhau.

 

 

[Ở đây thị trường là “phòng thị”, Ngô Tà nghe nhầm thành “phòng the” =))))))]

 

 

 

 

408.

 

“Tiểu Ca, trong sách chiêm tinh nói nếu bạn trai cao hơn chính mình tầm 20cm thì từ góc độ của bạn trai nhìn xuống, mặt của em sẽ không bị phì, hơn nữa người còn gầy~! Nhưng mà hai ta hình như không đủ điều kiện….”

 

“Không liên quan.”

 

Tiểu ca ẩn ngã Thiên Chân xuống giường, đè lên người cậu, từ trên cao nhìn xuống nói: “Từ góc độ này cũng như vậy.”

 

 

 

 

409.

 

“Ngô Tà, anh có biết không, trước kia có một người không thích em, hắn đã chết rồi đấy.” Hoắc Tú Tú thẹn thùng cúi đầu.

 

Thiên Chân gãi gãi đầu: “Thì sao?”

 

Tú Tú kí đầu cậu một cái: “Ngốc! Thì là em thích anh.”

 

Thiên Chân hóa đá. Lúc này Tiểu ca đột nhiên xuất hiện, ôm Thiên Chân vào trong lòng, mặt không chút thay đổi nói: “Vậy cô có biết, trước đây có một người tỏ tình với Ngô Tà, sau đó cô ta không tìm thấy đầu của mình nữa không?”

 

 

 

 

410.

 

“Muộn Du Bình, bụng em đau quá!”

 

“Thiên Chân ngoan, tới bệnh viện rồi.”

 

“Muộn Du Bình~”

 

“Anh ở đây.”

 

“Anh nghĩ là con trai hay con gái?”

 

“Nam hay nữ đều tốt, chỉ cần là em sinh thì anh đều thích.”

 

“Ưm, tốt rồi.”

 

Thiên Chân nói xong, thỏa mãn nhắm mắt lại. Lúc này, chỉ nghe thấy tiếng hộ sĩ rống giận: “Hai đại nam nhân các người có chịu yên không hả! Cậu ta là mổ viêm ruột thừa cấp tính, không phải mổ đẻ!!!”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Categories: Bình Tà, Edit, siêu đoản văn, Đam mỹ, Đạo mộ bút ký, Đoản Văn, đồng nhân | 3 phản hồi

Điều hướng bài viết

3 thoughts on “Bình Tà vi tiểu thuyết – 46

  1. Pingback: Bình Tà Vi Tiểu Thuyết | ♥Thủy Tinh Các♥

  2. ha,, đợt này hài wa đi

  3. Bình ca thật bá đạo :)))))))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: