Cậu là nam, tớ vẫn yêu – Chương 10


Cậu là nam, tớ vẫn yêu

Tác giả: Angelina

Edit: Jan

***

Chương 10

 

Lý Minh không phải là thằng ngốc, tối qua hai người không trở về, kết hợp với dáng đi táo bón cộng với khuôn mặt cười hớn hở như hoa nở của Mạch Đinh, hắn biết ngay là An Tử Yến hẳn đã ăn sạch Mạch Đinh rồi.

 

“Công phu trên giường của An Tử Yến thế nào?” Lý Minh cười cười.

 

Mạch Đinh vớ bừa một thứ ném vào người Lý Minh: “Đậu xanh rau má cứ ăn nói linh tinh, tôi với An Tử Yến…” Mạch Đinh vốn định lừa Lý Minh, cơ mà nhắc tới An Tử Yến lại không thốt nên lời, lại còn cười ngây ngốc.

 

Lý Minh cầm cái gương huơ huơ trước mặt Mạch Đinh: “Nhìn cái mặt động dục của ông kìa, còn chối, yên tâm đê tôi sẽ không đi tám lung tung đâu há há.”

 

“Ông không thấy tôi thích con trai là rất kỳ quái hả?”

 

“Có gì mà kỳ quái, thời buổi nào rồi hả cha nội, ông ấy ấy với An Tử Yến rồi hử.” Lý Minh vừa nói vừa uốn éo lắc chiêm, cực kỳ hạ lưu, Mạch Đinh giơ chân đạp cho một phát: “Ông đây không chỉ làm việc đó cùng cậu ấy, mà còn hẹn hò với nhau rồi.”

 

Mặc dù Lý Minh nhận thấy An Tử Yến cũng có tình cảm với Mạch Đinh, nhưng không nghĩ lại nhiều đến vậy, hẳn là đồng ý hẹn hò luôn cơ, có tí giật mình: “Ủ ôi, không phải hắn muốn chơi đùa với ông đấy chứ?”

 

“Chắc không phải đâu.” Tối qua cậu ấy rất nhiệt tình mà.

 

“Vậy còn bạn gái hắn thì sao?” Lý Minh hỏi đúng sự thật.

 

“Ờ nhỉ, bạn gái cậu ấy thì làm sao bây giờ?” Lúc An Tử Yến nói lời đồng ý, cậu hoàn toàn bị vui sướng lấn át, căn bản hoàn toàn quên mất chuyện hắn có bạn gái.

 

“Tôi đang hỏi ông cơ mà.”

 

“Tôi biết sao được.”

 

“Ông không phải người trong cuộc à?”

 

“Tôi quên hỏi An Tử Yến, cậu ta không định một chân đạp hai thuyền đấy chứ!” Mạch Đinh mất hứng.

 

“Thôi thôi, có thể hẹn hò với An Tử Yến là tốt lắm rồi, mấy chân mấy tay thì kệ hắn, tình yêu có đôi lúc cần mắt nhắm mắt mở.” Lời Lý Minh nói cũng không phải không có lý, nhưng Mạch Đinh nghe không vừa tai chút nào: “Tôi không phải loại người không có mắt như vậy, tôi nhất định phải tìm cậu ấy hỏi cho rõ ràng.”

 

“Chậc, chậc, đàn ông ghét nhất là loại người nhiều chuyện như ông đấy.” Lý Minh chép miệng phát biểu ý kiến.

 

Khi Mạch Đinh còn đang đắm chìm vào suy nghĩ,  nhác thấy Lý Minh thu dọn quần áo: “Ông làm gì đấy?”

 

“Dọn đồ chứ sao, mai nghỉ rồi còn gì?”

 

“Nghỉ, nghỉ cái gì cơ?”

 

“Ngày mai bắt đầu nghỉ lễ Quốc khánh 7 ngày, ông đừng nói là ông không biết nhé.”

 

Được Lý Minh nhắc, Mạch Đinh mới nhớ ra là ngày mai bắt đầu kỳ nghỉ lễ, mấy hôm trước mẹ cậu còn gọi điện tới hạ thánh chỉ, Quốc Khánh nhất định phải về nhà. Cơ mà mình còn rất nhiều điều muốn hỏi An Tử Yến, nếu không nhận được câu trả lời thuyết phục từ chính cậu ấy, thì lúc về nhà rồi Mạch Đinh sẽ quắn quéo chết mất.

 

Giữa trưa, An Tử Yến mới đến trường. Lúc này Mạch Đinh đang đứng dưới tầng một của ký túc xá chờ An Tử Yến đi ăn cơm, cậu nhất quyết phải tìm cơ hội hỏi cho rõ. Chính là vừa nhác thấy An Tử Yến, những lời Mạch Đinh định nói liền nghẹ lại trong cổ họng.

 

“Cậu đứng đây làm gì.” Giọng nói vô cùng lạnh lùng.

 

“Tớ đứng đây đợi cậu cùng đi ăn cơm chứ sao! Đây không phải là việc mà các cặp đôi nên làm hả?”

 

An Tử Yến nhún vai: “Tùy cậu.” Nói xong đi trước, Mạch Đinh chạy theo sau: “Cậu tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý, cậu đã đồng ý rồi, tớ cũng không dễ bị đá đâu.”

 

“Nhìn là biết.”

 

“Cậu đi chậm một chút được không.” Mạch Đinh ở phía sau phải chạy theo.

 

“Ai bảo chân cậu ngắn.”

 

“Cậu chẳng thay đổi gì cả.” Vốn nghĩ nếu đã hẹn hò với nhau, An Tử Yến nhất định sẽ dịu dàng hơn một chút, săn sóc hơn một chút, nhưng Mạch Đinh lầm rồi.

 

“Vậy tốt nhất cậu cũng nên chuẩn bị tâm lý đi, tôi sẽ đối xử với cậu thế này đấy.”

 

Chẳng vui gì cả chẳng vui gì cả, Mạch Đinh thở phì phì nhìn An Tử Yến phía trước, An Tử Yến đã thành người đàn ông của mình kia vẫn là người đàn ông của một cô gái khác. Lúc ăn cơm, Mạch Đinh không khách khí gắp hết tất cả những món mình ghét vào bát của An Tử Yến.

“Cậu không thích ăn thì bỏ đi cho tôi nhờ.”

 

“Bỏ đi phí lắm, tớ tưởng cậu thích ăn?” Mạch Đinh mếu máo gắp đồ ăn trở về bát của mình.

 

Bát cơm của An Tử Yến bị Mạch Đinh dằm cho nát bét, hắn trừng mắt nhìn Mạch Đinh, Mạch Đinh cũng trừng lại: “Chúng mình là người yêu, cậu chí ít phải đối xử với người yêu đặc biệt hơn người bình thường chút chứ, vẫn cứ dữ dằn như thế.”

 

“Cậu được ngồi ở đây là đặc biệt lắm rồi.”

 

“Cái này có hơi bình thường quá.”

 

An Tử Yến không muốn tiếp tục tranh luận cái đề tài dở hơi này nữa, cúi đầu ăn cơm, cơ mà Mạch Đinh làm sao bỏ qua cơ hội này được, vừa mới yêu nhau phải xa nhau bảy ngày lận, ông trời cũng thích chơi nhau thật.

 

“Bảy ngày nghỉ lễ quốc khánh, Cậu có kế hoạch gì không?”

 

“Không có.”

 

“Nhà tớ cách đây ba tiếng ngồi ô tô, mai qua tiễn tớ có được không?”

 

“Để xem đã.”

 

“Có gì phải xem?”

 

“Rất nhiều.”

 

“Có gì quan trọng hơn tớ nữa?”

 

“Rất nhiều.”

 

 

______

 

 

Suốt một ngày, Mạch Đinh lảm nhảm bao nhiêu là thứ chuyện vô nghĩa, còn việc chính thì chả thấy ho he gì, đến tối, Mạch Đinh tra mã số trúng thưởng trên máy tình trong phòng An Tử Yến, ánh mắt vẫn liếc về phía ai đó đang ngồi bên cạnh, nếu không nói ngay thì sẽ muộn mất. Thế là Mạch Đinh kéo ghế đến trước mặt An Tử Yến: “Có chuyện này tớ không thể không nói, cậu định thế nào với bạn gái?”

 

“Thế nào?” An Tử Yến biết ý Mạch Đinh, chỉ là muốn cậu tự mình nói ra.

 

“Thế nào là thế nào, cậu còn hỏi nữa, cậu đã chính thức đồng ý hẹn hò với tớ rồi kia mà, chia tay đi, ở sau lưng cô ấy làm chuyện lén lút không giống một thằng đàn ông.”

 

“Cậu không có tư cách nói tôi.”

 

“Còn nữa, nếu cậu muốn bắt cá hai tay, tớ sẽ chia tay với cậu ngay lập tức, tình yêu của tớ không ti tiện như vậy.”

 

“Kiên quyết vậy sao?” An Tử Yến đánh giá độ chân thật của Mạch Đinh.

 

“Phải, tớ muốn có được tất cả tình yêu của cậu”, Mạch Đinh tuyên bố thẳng thừng quá, vẫn thấy hơi hơi ngượng, ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Bở vì, tớ không thể chia sẻ cậu với ai khác!”

 

An Tử Yến hơi sửng sốt, lấy di động nhấn số gọi sang Mỹ, còn mở loa ngoài.

 

Đối với hành động đột ngột của An Tử Yến, Mạch Đinh vừa giật mình lại vừa vui mừng, nhưng vẫn nhỏ giọng nhắc nhở: “Nếu cô ấy có hỏi người thứ ba là ai, ngàn vạn lần không được khai tên của tớ ra nhớ chưa, cô ấy mà biết được, bay từ Mỹ về đây tìm tớ báo thù thì làm sao bây giờ? Giống mấy cô gái trên TV ấy, dùng tất cả quỷ kế trong đầu để chỉnh nam chính? Phụ nữ mà điên lên thì hãi lắm.”

 

Mạch Đinh quả thật thực tâm thực lời, nhưng chỉ nhận lại được mỗi ánh mắt khinh bỉ của An Tử Yến.

 

Điện thoại tuýt ngắn rồi dừng lại, Mạch Đinh ngay cả thở mạnh cũng không dám, từ trong điện thoại phát ra giọng nói êm tai của một cô gái.

 

“Oa, chẳng mấy khi anh gọi điện cho em, có phải nhớ em rồi không, chồng yêu ~”

 

“Tởm vừa thôi.”

 

“Vâng tởm, cái đồ vô lương tâm nhà anh cũng biết gọi điện rồi cơ đấy, em sang Mỹ lâu như vậy mà số lần anh gọi điện cho em chỉ đếm trên đầu ngón tay.”

 

Mạch Đinh ngồi kế thầm nghĩ, thì ra An Tử Yến cũng đối xử lạnh nhạt với cô bạn gái này như thế, tâm tình mới cân bằng lại được một tẹo.

 

“Tiểu Tư, anh muốn chia tay, mặc dù anh cảm thấy có nói hay không cũng không quan trọng, bất quá người nào đó bắt anh phải nói.” Giọng nói của An Tử Yến chẳng có tí tình cảm nào, Mạch Đinh liều mạng nháy mắt với hắn, ý bảo hắn nói chuyện với con gái đừng thẳng tuột như thế, phải gián tiếp chút.

 

“Người nào đó là ai?”

 

Mạch Đinh vừa lắc tay vừa lắc đầu nguầy nguậy.

 

“Một người tên là Mạch Đinh, là nam.” An Tử Yến phụt ra câu này, Mạch Đinh suýt ngất.

 

Đầu dây bên kia liền trầm mặc, lát sau, Mạch Đinh cứ tưởng nhất định sẽ nghe được tiếng khóc thì lại truyền ra tiếng cười: “Ha ha, An Tử Yến, anh cũng có ngày hôm nay. Sa vào lưới tình, lại còn với một bạn nam.” Bình thường An Tử Yến đều thờ ơ với mọi chuyện, lần này lại gọi hẳn cho mình, Bạch Tiểu Tư cảm thấy bây giờ An Tử Yến xong rồi, để xem ảnh còn ra vẻ đạo mạo được bao lâu, vui quá thể.

 

“Câm miệng cho ông.”

 

“Ơ kìa, anh sắp chia tay với em, mà cũng không cho người ta nói thêm vài câu à, đúng rồi, chuyển lời cho Mạch Đinh ngồi bên cạnh anh hộ em, rằng cẩn thận nhé, không tôi quay về cướp lại An Tử Yến đó. Trước khi cúp máy, để em gọi anh là chồng yêu lần cuối cùng nào ~ dù sao chúng ta cũng đã quen nhau bốn năm.”

 

“Gọi cái rắm.” An Tử Yến vô tình cúp điện thoại.

 

Mạch Đinh ngớ người ngồi bên cạnh, không ngờ An Tử Yến chia tay với bạn gái nhanh đến thế, cậu còn tưởng rằng sẽ được chứng kiến một màn khóc lóc rồi mắng chửi với dọa thắt cổ tự tử cơ.

 

“Này, này, bạn gái cậu cứ thế đồng ý á? Không phải cô ấy nói hai người quen nhau những bốn năm sao? Chia tay đơn giản thế này hả? Hơn nữa nghe nói là con trai cũng không có phản ứng gì, bạn gái cậu tốt quá mức rồi đấy.” Mạch Đinh thật sự chưa bao giờ gặp một người vừa bị đá mà còn lạc quan đến thế.

 

“Nếu không tốt, sao có thể làm bạn gái tôi?” Cũng đúng, nếu là cô gái có phẩm chất kém cỏi, An Tử Yến nhất định sẽ không hẹn hò với cô ấy.

 

Những lời này của An Tử Yến, qua tai Mạch Đinh cứ như khen cậu gián tiếp.

 

Sau đó Mạch Đinh lại dùng mọi cách truy vấn, thế là cậu biết được, quan hệ giữa cha mẹ An Tử Yến và Bạch Tiểu Tư rất tốt, cho nên hai nhà luôn cố gắng gán ghép hai người với nhau, cả hai đều bị cha mẹ làm phiền, hơn nữa An Tử Yến cảm thấy Bạch Tiểu Tư không quá đáng ghét, Bạch Tiểu Tư cũng cảm thấy An Tử Yến trông cũng đường được, thế là bọn họ liền bắt tay phối hợp cho đỡ phiền, nói là yêu nhưng thật ra không phải, nhưng tình bạn lâu năm thì vẫn có.

 

Mạch Đinh kết luận lại, chậc chậc, An Tử Yến cùng Bạch Tiểu Tư cũng quá tùy tiện rồi, tùy tiện tận bốn năm lận.

 

Nhưng dù sao cũng là quá khứ, Mạch Đinh không phải loại người thích bới móc chuyện quá khứ, tình cảm đã qua, để nó trở thành một hồi ức tốt đẹp hay hơn nhiều với việc biến nó trở thành gánh nặng, dù sao hiện tại người yêu của An Tử Yến là mình.

 

Hôm sau, Mạch Đinh dậy sớm thu dọn đồ đạc, sau đó chạy sang gõ cửa phòng An Tử Yến, mãi lúc sau An Tử Yến mới lì lì ra mở cửa, không tiếp Mạch Đinh nói chuyện, lại quay lại lăn ra ngủ, Mạch Đinh xốc chăn An Tử Yến lên: “Này, bạn thân mến, tớ phải đi rồi, ra tiễn đi.”

 

“Có gì mà phải tiễn.”

 

“Mau đứng lên, cậu không tiễn thì tớ không đi đâu.”

 

Nhưng mấy câu này thì làm gì có tác dụng với An Tử Yến, Mạch Đinh cũng không chịu từ bỏ, kiên quyết kéo An Tử Yến dậy. Mặc dù An Tử Yến cứ luôn miệng càm ràm mãi, cơ mà vẫn mặc quần áo theo Mạch Đinh đi ra ngoài, đưa cậu đến bến xe. Mạch Đinh không quan tâm trên xe có rất nhiều người, nhào vào lòng An Tử Yến, hung hăng ôm chặt, rồi đỏ bừng mặt chạy lên xe.

 

Xe chậm rãi chuyển bánh, đi chưa được bao xa, Mạch Đinh bỗng nhiên nhớ ra một chuyện rất quan trọng, cuống quýt vươn đầu ra ngoài cửa sổ, hét lên với An Tử Yến: “An Tử Yến, số điện thoại của cậu là gì, tớ vẫn chưa biết.”

 

“Mẹ nó cậu muốn chết hả, đừng thò đầu ra ngoài.” Không thể trách An Tử Yến mắng Mạch Đinh được, ở ngoài xe chạy qua chạy lại rất nhiều, hành động của cậu cực kỳ nguy hiểm.

 

Mạch Đinh ủy khuất ngồi nghiêm chỉnh lại, rút điện thoại ra nhìn nhìn, không có số của An Tử Yến, cái này còn có tích sự gì?

 

 

 

 

 

 

 

 

>>>>>

 

 

 

 

 

Categories: Edit, LikeLove, Trường thiên, Đam mỹ | 1 Phản hồi

Điều hướng bài viết

One thought on “Cậu là nam, tớ vẫn yêu – Chương 10

  1. Pingback: [Mục lục] Cậu là nam, tớ vẫn yêu | ♥Thủy Tinh Các♥

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: